Trong cuộc thương thảo tự do mậu dịch xuyên Đại Tây Dương giữa Liên hiệp châu Âu và Hoa Kỳ diễn ra tháng 6 vừa qua, Pháp đã bảo vệ thành công bản sắc văn hóa, đặc biệt là nền điện ảnh của mình, khỏi tầm ảnh hưởng của Mỹ. Tuy nhiên, ảnh hưởng của Mỹ đang phát triển mạnh tại châu Á xa xôi.
Từ năm 2012, các nhà sản xuất chủ yếu quan tâm đến các dự án phim lớn.
Chính vì thế, ngày càng có ít phim Hàn Quốc tại các liên hoan phim quốc
tế. Nhiều ý kiến cho rằng hiệp định tự do trao đổi ký với Hoa Kỳ năm
2007 và có hiệu lực từ năm 2012 đã thay đổi nền công nghiệp của nước
này. Theo đó, Seoul đã nhượng bộ trước Mỹ khi giảm số ngày chiếu phim
Hàn Quốc xuống còn 73 ngày.
Còn các ngôi sao màn bạc, họ chỉ quan tâm tới các dự án phim lớn và
quay lưng với phim của các nhà sản xuất độc lập. Cơ quan Korean Film
Council cũng chịu sự cắt giảm ngân sách hỗ trợ khám phá tài năng mới.
Tình hình trên cũng khiến nhiều kỹ thuật viên không tìm được việc làm và
nhiều nhà làm phim trẻ khó nhọc để thực hiện dự án của mình.
Các liên hoan tại Pháp tìm kiếm ngân sách
Vẫn liên quan tới vấn đề văn hóa, nhưng tại nước Pháp, báo Libération
dành năm trang đầu, trong mục « Sự kiện », dưới tiêu đề : « Các
festival tìm kiếm ngân sách », để phản ánh thực trạng khó khăn của các
nhà tổ chức từ khi nhà nước giảm ngân sách cho các hoạt động này.
Tờ báo cho biết, dù khủng hoảng, các hoạt động văn hóa tại Pháp vẫn
thu hút được khán giả nhờ hợp tác với lĩnh vực tư nhân. Mỗi loại hình
nghệ thuật, từ âm nhạc tới nghệ thuật sống hay điện ảnh, đều có những
cách riêng để tiếp tục tồn tại.
Làn sóng Trung Hoa
Với tựa đề này, phóng viên báo Le Monde phản ánh làn sóng khách du
lịch Trung Quốc ngày một lớn. Tại đây, đi nghỉ ngày càng đồng nghĩa với
du lịch nước ngoài. Dưới thời chủ tịch Mao Trạch Đông, đây bị coi là
"trái cấm", năm 2012, 83 triệu người Trung Quốc nếm được mùi vị của nó.
Tác giả bài báo nêu lên những cột mốc lớn đánh dấu sự thay đổi quan
điểm về kỳ nghỉ và du lịch tại quốc gia đông dân nhất thế giới. Trong ba
thập kỷ gần đây, người Trung Quốc mới bắt đầu làm quen với khái niệm «
kỳ nghỉ ».
Vào năm 1995, họ mới biết tới tuần làm việc năm ngày, với hai ngày
nghỉ cuối tuần. Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Trung Quốc về Giải trí cho
biết : « Khái niệm thời gian rảnh hay kỳ nghỉ hoàn toàn không có dưới
thời chủ tịch Mao Trạch Đông. Mọi thứ đều tập trung xung quanh nhà máy
và đơn vị lao động. Người ta làm việc sáu ngày mỗi tuần ».
Trong giai đoạn mở cửa và cải cách do Đặng Tiểu Bình khởi xướng vào
năm 1978, người Trung Quốc dần quan tâm tới lĩnh vực giải trí và du
lịch. Cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á năm 1997 đã khơi thức nhu cầu khẩn
cấp thúc đẩy tiêu thụ, mà lĩnh vực vui chơi giải trí đóng một phần quan
trọng.
Năm 1999, người Trung Quốc cũng được hưởng nhiều ngày nghỉ hơn nhờ «
ba tuần vàng », thực tế là ba ngày nghỉ lễ của các dịp Quốc tế Lao động,
Quốc khánh Trung Quốc và Tết nguyên đán. Sau này, ba ngày nghỉ dịp Quốc
tế Lao động bị hủy vì lượng người đi lại trong các dịp này tăng quá
cao.
Thời gian nghỉ này là cơ hội cho người dân đi mua sắm và du lịch. Thế
nhưng, chỉ bộ phận công chức, nhân viên các doanh nghiệp lớn mới được
hưởng trọn vẹn nhịp độ lao động hiện đại và các thú vui giải trí. Người
dân ở khu vực nông thôn, hoặc người từ nông thôn lên thành thị lao động,
chiếm khoảng 50% dân số, ngậm ngùi về quê mỗi năm một lần vào dịp Tết
nguyên đán.
Điện Biên Phủ : tiếng chuông báo tử cho đế chế thuộc địa Pháp
Điện Biên Phủ là chủ đề cuối cùng trong loạt bài « Các trận chiến »
của chuyên mục « Mùa hè của Le Figaro ». Đặc phái viên của nhật báo tại
Điện Biên Phủ giúp độc giả hồi tưởng lại sự kiện này trong bài : « Điện
Biên Phủ rung tiếng chuông báo tử cho đế chế thuộc địa Pháp ».
170 ngày chiến đấu, trong đó là 57 ngày sống trong địa ngục, đó là
con số tác giả nêu lên để đánh dấu giai đoạn khốc liệt bắt đầu từ ngày
20 tháng 11 năm 1953 và kết thúc ngày 7 tháng 5 năm 1954. Tác giả bài
phóng sự ngỡ ngàng khi quan sát lòng chảo, dài 16 km và rộng 6 km, và tự
hỏi làm thế nào mà tướng Giáp có thể cho kéo được xe bọc thép và đạn
dược lên tới đây.
Tướng Henri Navarre sử dụng chiến lược « con nhím » bằng cách chiếm
lòng chảo Điện Biên và xây dựng một căn cứ quân sự để chặn đường từ Lào
tới Việt Minh. Trong khi đó, tướng Giáp, người chiến thắng, so sánh «
lòng chảo » Điện Biên như bát cơm, Việt Minh chiếm phần miệng và người
Pháp ở đáy bát. Cuộc chiến khiến ít nhất 2 300 người chết bên phía Pháp
và hơn 8 000 người bên phía Việt Minh. Trong số khoảng 10 863 tù binh,
chỉ có 3 290 người quay lại. Kết cục bi thảm của cuộc chiến đã thúc đẩy
nhanh hơn quá trình đàm phán tại Hội nghị Genève.
Ngày nay, mọi thứ đều xanh ở lòng chảo Điện Biên Phủ. Lúa gạo của
vùng này nổi tiếng là một trong những loại ngon nhất Việt Nam. Thành phố
đón nhận nhiều dân tộc thiểu số khác nhau với dân số lên tới 35 000
người, sống trong những tòa nhà cao tầng và xây dựng chắc chắn. Điện
Biên Phủ còn được biết đến nhiều hơn nhờ loại hình du lịch « yêu nước ».
Bảo tàng đầu tiên được xây dựng tại đây năm 1984 nhân kỷ niệm 30 năm
chiến thắng. Một bảo tàng mới đang trong quá trình xây dựng.
Cựu thủ tướng Ý Berlusconi bị kết án
Điểm qua tình hình chính trị nước Ý, thông tin cựu thủ tướng nước này
bị kết án tù vẫn nhận được sự quan tâm của báo chí Pháp. Số cuối tuần
báo Le Monde đăng bài « Berlusconi bị kết án, nhưng vẫn trên đài chính
trị ». Tờ báo nhận định, sau hai mươi năm rơi vào vòng lao lý, cựu thủ
tướng ngã ngựa vì tội trốn thuế. Song có lẽ ông sẽ thoát khỏi án tù và
vẫn giữ được ảnh hưởng của mình.
Nhật báo kinh tế Les Echos đăng tin : « Ý : số phận của Berlusconi
làm lung lay tầng lớp chính trị ». Các nghị sĩ Đảng PDL của Berlusconi
dọa từ chức để phản đối phán xét. Theo luật pháp Ý, những người bị kết
án tù sẽ không được phép ứng cử vào nghị viện trước thời hạn sáu năm.
Ngoài ra, ông phải trả lại hai hộ chiếu : một do bộ Nội vụ cấp và một hộ
chiếu ngoại giao do Bộ ngoại giao cấp khi ông còn điều hành chính phủ.
Đảng Dân chủ và Đảng M5S có lẽ là những người hài lòng nhất vì loại được
Berlusconi khỏi Thượng nghị viện.
Tuần báo Aujourd’hui en France đưa tin « Tương lai chính trị của
Berlusconi bị treo ». Cùng ý kiến với đồng nghiệp Les Echos, tờ báo nhận
định việc cựu thủ tướng bị kết án đã gây nên sóng gió chính trị tại Ý.
Tờ báo cũng chia sẽ ý kiến với Le Monde cho rằng dù có giã từ sự nghiệp
chính trị, ảnh hưởng của ông vẫn còn lớn. Dù tòa án có kết tội và cấm
ông ứng cử, song ông vẫn có thể kết thúc nhiệm kỳ nghị viên của mình vào
năm 2018. Việc buộc ông từ chức nghị viên sẽ phụ thuộc vào Thượng nghị
viện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét